Chơi Slot machine online ăn tiền

Quán cafe luôn là một địa điểm quen thuộc đối với tôi. Gọi là quen thuộc, vì hầu như lúc nào tôi cũng ngồi một mình, đối diện vẫn là chiếc ghế trống màu xám không ai ngồi chơi game Slot machine nữa.Nhất là ngồi vào buổi chiều,cảm giác mới cô đơn làm sao.

Con phố nhỏ nằm ngoan như mọi khi. Nếu có thể dành hết cả cuộc đời mình để chơi game kẹo ngọt, tôi sẽ chọn nơi đây.Bình yên và thoải mái.Khác xa với chốn xô bồ,bận rộn và mệt mỏi ngoài kia.Tôi là một người thích hoài niệm.

Tôi thường vừa nhấp nháp cafe, đọc báo và nghe nhạc.Thích ở đây cũng bởi vì quán có nhạc Trịnh.Một thể loại nhạc tôi ưa thích.

Tôi chợt nhớ về khoảng thời gian tươi đẹp nhất của đời mình: tuổi trẻ. Có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao tuổi trẻ lại là khoảng thời gian khiến người ta tiếc nuối nhất? Bởi lẽ mọi thứ chúng ta sống, chúng ta trải nghiệm khi đánh game đổi thưởng đều bằng chính những va vấp và nông nổi, bằng cả nhiệt huyết và tự do. Ngay cả với tình yêu cũng thế. Chúng ta có thể sống và cháy hết mình vì những lý tưởng mà chúng ta cho là đúng. Và nhiều khi, chúng ta mất đi khá nhiều thứ mà chẳng thể nào thay đổi hay sữa chữa được nữa.

chơi game vui mỗi ngày

Chơi Slot machine online ăn tiền

Liệu rằng điều đó có giống như tình cảm giữa tôi và em? Đã thương ai thì chẳng màng tới lý trí, chỉ với một trái tim đỏ lửa và một nỗi khao khát nhau đến chực trào? Chỉ biết rằng khi chơi vương quốc Zon và được chìm đắm và hòa nhịp với tình yêu đó, tôi đã thực sự hạnh phúc.Nhưng đó cũng chỉ là những thứ tôi đã từng và mơ mộng mà thôi.

Với tôi, em dành cả tình yêu cho game nông trại vui vẻ và cũng là điều bí mật. Những bí mật như bóng đêm, ẩn trong dòng tóc đen huyền mềm mại. Người đàn bà của tự do và khát vọng, đến cùng giấc mộng mùa thu êm đềm, huyễn hoặc tôi bằng tất cả thanh xuân và lí trí. Và nếu có thể được chọn lựa một lần nữa, tôi vẫn muốn đắm chìm trong khoảnh khắc yêu đương tuyệt vời đó.Em là người con gái mang lại cho tôi hạnh phúc,sự yên bình và tinh thôi.

Nhưng những giấc mộng mùa thu thường chợt tắt bất chợt. Đi kèm với nó là những hẹn thề chớm vội chưa kịp định hình. Và sự ham mê chơi game quay hũ của em, đến sau này sẽ chỉ còn là dư âm của sự tiếc nuối. Tiếc nuối cho tôi, cho em, và cho những kỷ niệm của tôi ta. Đôi lúc tôi tự hỏi, vì sao lại có sự chia ly đó, là bởi tuổi trẻ của chúng tôi đã cưu mang những lỗi lầm mà không ai học cách để thứ tha, hay vì còn điều chi em mải miết đi tìm giữa thế giới muôn trùng rộng lớn ngoài kia?

Leave a Reply